Thứ Năm, 19 tháng 3, 2020

Nàng dâu ngỡ ngàng với lý do mẹ chồng bắt cho con riêng của chồng ngủ chung

Năm nay, tôi 25 tuổi, mới lập gia đình được hai tháng. Chồng hơn tôi 10 tuổi, từng có một đời vợ và một đứa con trai riêng 8 tuổi. ngày nay, chúng tôi đang sống chung với ba mẹ chồng.

Tôi quen chồng cách đây hơn hai năm, khi anh đã ly dị vợ. Tôi làm việc cho văn phòng một công ty bất động sản còn anh làm chủ thầu xây dựng. Qua vài lần giao dịch chung, chúng tôi mới bắt mai dong quan hệ tình cảm.

Trong khoảng thời kì yêu nhau, tôi băn khoăn rất nhiều về việc tiến tới hôn nhân. Bạn bè khuyên tôi không nên lấy người đàn ông đã có con riêng. Vì dù họ yêu mình đến đâu cũng phải chia sẻ tình cảm cho con. Rồi sau này có con chung lại càng phức tạp, khó lòng được hạnh phúc. vả tôi đang còn trẻ, có công việc tử tế sẽ có nhiều người xứng đáng hơn.

Nhưng tôi bỏ qua quờ quạng những lời khuyên đó, quyết tâm lấy anh cho bằng được dù gia đình cản trở. Tôi nghĩ tình ái sẽ giúp mình vượt qua, tôi sẽ thương tình con riêng của anh như con ruột của mình. Mọi chuyện vẫn ổn, mỗi lần tôi đến nhà anh chơi đều được đón tiếp nhiệt tình, thằng bé tỏ ra khá ngoan ngoãn.

Anh rất chiều chuộng tôi, muốn gì được nấy nên rốt cuộc tôi quyết định làm đám cưới. Trước đó, anh thường kể mình hay phải đi công tác và làm về muộn nên thằng bé ngủ với ông bà nên tôi tưởng, khi cưới xong thì mọi việc vẫn như thế.

Nào ngờ, ngay đêm tân hôn, khi chúng tôi chuẩn bị đi ngủ thì mẹ chồng gõ cửa. Mẹ dắt theo con riêng của chồng rồi bảo: “Con muốn ngủ với bố” khiến tôi ngỡ ngàng. Chồng thấy con như thế liền gọi vào ngủ chung luôn làm tôi không biết phải làm sao.

Nàng dâu ngỡ ngàng với lý do mẹ chồng bắt cho con riêng của chồng ngủ chung - 1

Đêm hôm đó, thằng bé nằm giữa chúng tôi, cứ bo bo ôm chặt lấy bố cả đêm. Tôi thấy tủi thân khôn cùng vì mình chẳng khác gì người thừa trên giường. Chồng tôi mỏi mệt nên cũng chẳng chú ý gì đến tâm trạng của vợ, điềm nhiên ôm con ngủ.

Tôi tưởng thằng bé chỉ ngủ cùng một đêm nhưng những đêm sau, bà nội cứ dắt cháu qua phòng bảo cho nó ngủ chung. Tôi nhẹ nhàng bảo chồng: “Bây giờ con lớn rồi chứ không phải nhỏ nữa, nó đã biết biết hết mọi chuyện, hay anh cho con tập ngủ riêng để tự lập”.

Chồng tôi chẳng những không nghe mà còn mắng tôi đúng là mẹ ghẻ “khác máu tanh lòng”, không thương yêu con chồng. Trong khi hàng ngày, tôi vẫn tắm rửa, cho ăn rồi dạy con anh học tử tế. Thật lòng tôi coi bé như con nên mới trông nom tận tâm, chỉ không ưng ý ngủ chung.

Thật sự, thằng bé khá mập, chồng tôi lại to cao nên ba người nằm rất chật chội trên một chiếc giường. Hôm nào hai ba con cũng ôm nhau ngủ còn tôi bị đẩy vào góc giường như người ngủ nhờ vậy. Và có con ngủ cùng nên thời kì dành cho chuyện chăn gối rất ít. Vì chuyện này mà chúng tôi đã cãi vả nhau rất nhiều lần.

Cho đến hôm qua, trời quá oi bức, tôi không ngủ được vì chật chội nên ôm gối sang phòng khác ngủ. Mẹ chồng biết chuyện còn bảo tôi sai nên đi về phòng ngủ đi. Bà bảo: “Để thằng bé ngủ cùng để bện hơi thì mẹ con mới gần gũi nhau được”. Bà trách tôi ích kỷ, chồng đã tạo điều kiện như vậy mà còn hờn dỗi vô cớ.

Nghe mẹ chồng nói, tôi rất tấm tức, có phải ngủ chung mới có tình cảm đâu. Con nhà người ta mới 4 tuổi đã cho ngủ riêng để tự lập, đằng này ép ngủ chung. Khi tôi chuyện trò riêng với con chồng, nó vô tư lự bảo: “Bà nội nói phải ngủ với bố và dì, nếu không dì sẽ chiếm mất bố, bố sẽ không còn thương con nữa”. Tôi đắng lòng trước những lời của trẻ mỏ.

Theo Minh Tâm

Dân Việt

0 nhận xét:

Đăng nhận xét