san sớt quanh câu chuyện " ", độc giả giãi tỏ quan điểm phản đối tư tưởng "lỗi tại người bị hại":
"Hồi còn đi theo một nhà báo để học việc, tôi có gặp một bé gái tầm 13-14 tuổi. Em có một người chị gái, học Đại học rồi làm việc ở TP HCM - nơi cô đã chết vì trầm cảm sau khi bị nhiều đồng nghiệp nam quậy phá dục tình. Người chị đó rất xinh, có nụ cười má lúm đồng tiền và ánh mắt trong trẻo của núi rừng. Cô bé khóc khi nhớ chị, rất sợ người tỉnh thành.
Đi nhiều nơi, tôi gặp khá nhiều trường hợp buồn đau. Những người tâm lý vững vàng thìxn nghỉ việc vì bị xâm hại tâm lý, thân, vì những kẻ nghĩ mình có quyền phê phán giới tính, cách ăn mặc của người khác. Những người này cho mình quyền kiểm soát, đánh giá những người không có ý định liên hệ tới họ.
Mọi người có thể nhìn, hay làm bất kể điều gì mình muốn làm, miễn đừng 'có ý định tác động đến người khác và thực hiện hành vi đó'. Một cô gái ăn mặc gợi cảm không có tức thị gợi dục - hai điều này hoàn toàn khác nhau. Đừng nghĩ mình có quyền tiến công tình dục người khác vì "bản năng" rồi viện lý do đối tượng ăn mặc gợi cảm hay 'tôi thấy cô ta quá sexy'. Bất kể là nam hay nữ, hãy chiêm ngưỡng cái đẹp một cách lịch sự.
Tôi nhìn thấy một vài bình luận ví điều này cũng giống như việc người đeo vàng khiến kẻ cướp để ý. ăn cắp mới là việc cần lên án, lỗi không phải tại người đeo vàng. Hãy dừng việc cổ súy cho ý kiến 'người bị hại có tội'".
Đồng ý kiến, độc giả khẳng định cũng khẳng định :
"Thật đáng buồn khi một vụ phá rối (hay các tội ác tình dục nói chung) xảy ra, thay vì lên án, chỉ trích thủ phạm - kẻ làm sai, thì một bộ phận không ít người lại làm trái lại, cầm móc nối (một cách bình thản và vô cảm) y phục nạn nhân đã mặc với sự việc mà họ gặp phải. Thay vì nói về đạo đức, tư cách của thủ phạm thì người ta nói về áo quần và hành động của nạn nhân.
Vẫn còn không ít người tư duy kiểu 'ai bảo cô ta ăn mặc hở hang như vậy làm gì', 'không phải đang mời gọi sao', 'cô ta bị vậy phải rồi', 'sao không mặc kín đáo hơn'... Đáng buồn khi đổ lỗi cho nạn nhân như vậy, đầy tàn bạo và bất công.
1. Tôi không cổ xuý cho việc ăn mặc nhố nhăng, phản cảm, không ăn nhập nơi làm việc. Tôi vẫn cho rằng trang phục phải hợp cảnh ngộ.
2. Theo luật, mỗi người có quyền bất khả xâm phạm về thân và phẩm giá. Nên, kệ thây bạn có nghĩ suy xấu xa hay không, bạn cũng không có quyền tuỳ tiện động chạm đến cơ thể của bất kỳ ai. Bạn có thể nói xấu ai đó trước mặt họ, tuỳ bạn, điều đó nói lên con người bạn chứ không nói lên bản tính của người mà bạn nói xấu.
3. Bạn đừng lôi những bậc cổ nhân ra để làm cái cớ, đạo nho của cổ nhân cũng đã kìm kẹp, bủa vây nữ giới, gây bất công cho phụ nữ trong hàng nghìn năm tới tận ngày nay, trên cả vùng văn hoá Đông Á đó thôi.
4. Đừng cổ xuý việc đổ lỗi cho nạn nhân. Nếu bạn nói một phụ nữ ăn mặc vô duyên, không hiệp thật chướng mắt, cô ấy cần bị chê trách và cần được nhắc nhở, để ăn mặc hiệp hơn, thì tôi hoàn toàn đồng ý. Nhưng nếu bạn tư duy rằng y phục ngắn hay hở của nữ giới là nguồn gốc của tội, của những tội ác dục tình, thì tôi kịch liệt phản đối và lên án. Vì luật pháp không nói như vậy.
y phục của nữ giới là vật vô tri, không có lỗi, và nữ giới lại càng không có lỗi khi mặc chúng. Đàn ông có thể có nghĩ suy khuất tất nhưng từ nghĩ suy dẫn đến lời nói và hành động lạm dụng, gây khó chịu hay thương tổn cho người khác, thì đó là lại là chuyện khác.
Xin nhắc lại, đàn bà mặc hở hang hay kín đáo, chưa bao giờ có nghĩa là mời gọi hay gợi dục. Chỉ có tự những người thiển cận nghĩ suy sai lệch, lệch lạc. Không ai có quyền nói rằng, cô kia mặc hở như vậy thì cô ấy đáng bị phá quấy hay cưỡng bách. Năm 2020 rồi, hãy văn minh lên.
san sẻ bài viết của bạn cho trang Ý kiến .
0 nhận xét:
Đăng nhận xét